Bên kia hoa cải

Người đàn [Am] bà quệt nước mắt vào đêm

Rồi khe [F] khẽ gỡ tóc mình mắc rối

Trái tim không [A7] ngoan trái tim nông [Dm] nổi

Háo hức dâng [G] đi hoang hoải nẻo [C] về. [E7]

Và cải [Am] vàng căng nhựa sống say [E7]

Bướm bay [G] đi bỏ lời thề trăng [C] vàng

Người đàn [Dm] bà níu ráng chiều sắp [G] lặn

Mặt trời dậy [E7] lên loạng choạng khuất sau [Am] đồi.

Gió khẽ [Dm] khàng như trút mộ tàn [F] hơi

Cái oằn [Am] gánh những lời không thể [F] nói

Bến sông ai chèo [G] đò rát [Em] gọi

Chợt nhận [Dm] ra ảo [E7] ảnh cuối chân [Am] trời.

Tóc gỡ [Am] rồi tóc lại rối thôi

Đêm rất [F] độc khóe mắt càng nồng [Dm] giây

Trót lỡ đò [Bb] ngang thì thôi đành [G] vậy

Đứng bên [E7] này vội vẫy cải bên [Am] kia.