Đánh mất em 2 (Chẳng cách nào quên được)

1. [F] Bao nhiêu buồn vui ngày qua

Những khi chẳng [Dm] có em bước đi cùng anh

Người anh [Bb] yêu nay đã xa nơi nào

Để mình [C] anh ôm nỗi nhớ khôn nguôi

 

2. [F] Anh không thể nào ngừng nhớ

Ký ức về [Dm] bao nhiêu tháng năm đã cùng nhau

Từng đêm [Bb] trôi anh vẫn mong vẫn chờ

Chỉ mong [C] sao thời gian quay trở lại.

T-ĐK:

Không làm [Dm] sao quên kỷ niệm ngày [C] ấy

Giờ đã [Bb] mãi cất sâu vào tâm [F] thức

Nên làm [Dm] sao để không phải nghĩ [Am] đến

Những thứ về [Bb] em. [C]

 

ĐK:

Chẳng có cách nào để [F] ngừng yêu em [C]

Chẳng cách nào để [Dm] tập quên đi những vui [Am] buồn

Những gì mà [Bb] ta đã có những gì em [F] đã trao anh

Phải tập làm [Gm] quen mọi thứ như lúc em chưa xuất [C] hiện.

Chẳng có cách nào để [F] ngừng nghĩ đến [C]

Chắng cách nào để [Dm] thôi nhớ một [Am] người

Mong chờ một lời [Bb] nói ấy mong đợi tình vẫn [F] như mây

Để rồi lại [Gm] thấy em sẽ hạnh phúc khi chẳng có [C] anh

Vì chẳng cách nào quên [F] được.

* [Dm] Thời gian cứ [Am] trôi lặng nhìn lối [Bb] về

Mình anh vẫn [F] đây chẳng biết cùng [Dm] ai

Vì sao cứ [Am] mong một người đã [Bb] quên một người đã [C] xa.