Món quà cuối

1. [Em] Con đường xa [G] lắm, sao anh [D] để em đi một [Em] mình

[Em] Con đường dài [G] lắm, không có [D] anh, em đi làm [Bm] sao

[Em] Vì đâu mà [C] ta phải xa [D] nhau trong nỗi u [Am] sầu

[Em] Vì em lầm [G] lỗi hay vì [D] anh thay đổi từ [Bm] lâu

 

2. [Em] Đôi lần suy [G] nghĩ sao em [D] cứ yêu anh thật [Em] nhiều

[Em] Cho dù em [G] biết trong trái [D] tim anh nào có [Bm] em

[Em] Ngồi bên cạnh [C] nhau, thế nhưng [D] sao khoảng cách xa [Am] vời

[D] Anh im lặng không [G] nói, em biết [Bm] anh hết yêu em [Em] rồi.

 

ĐK:

Nếu như [Em] ta không thể quay lại

Nếu như [C] không đến được với [G] nhau

Đành vậy [Am] thôi em nguyện chôn [D] giấu

Thật sâu [Bm] trong trái tim tình mình.

Ước chi [Em] mình chưa từng biết [D] nhau

Ước chi [C] mình chưa từng gặp [G] gỡ

Thì tim [D] em sẽ không tan [Bm] vỡ

Sẽ không đau buồn.

Nắm tay [Em] anh giây phút sau cùng

Đớn đau [C] em vẫn thầm ước [G] mong

Rằng ở [Am] đâu anh luôn hạnh [D] phúc

Đường anh [Bm] đi sẽ không muộn phiền.

Chiếc hôn [Em] này xin gửi đến [D] anh

Tiễn chân [C] người theo cuộc tình [G] mới

Xem như [Em] một món quà sau [D] cuối

Để anh đi được [Em] vui.